Tìm Kiếm
Âu Lạc
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
Tiêu Đề
Bản Ghi
Tiếp Theo
 

Đạo Đức Cần Phải Có Trí Huệ, Phần 8/8

Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm

Trong một lớp giáo lý kia, trong cái trường của bà sơ. Cô giáo hỏi mấy đứa nhỏ: “Em có biết là Adam phạm cái tội gì không?” Có đứa nhỏ nói: “Dạ biết chứ! Adam phạm tội là nghe lời Eva, cãi lời Thượng Đế”. Rồi bà già bả hỏi: “Vậy thì em có nhớ là Thượng Đế phạt ông Adam cách nào không?” Thằng nhỏ nó nói: “Dạ biết chứ! Thượng Đế phạt ổng làm chồng của bà Eva”. Nhỏ mà sao biết quá trời! Mấy người nam nhi biết ha, hiểu ha. Hiểu cái cách trừng phạt khó chịu đó. Hết rồi, hết rồi. Còn có mấy cái này Sư Phụ đọc không ra. Được rồi. Cảm ơn. Đó là nhiều lắm. Tạm biệt truyện cười.

Người nào mai về đâu? Về hết ráo rồi, mai là về hết rồi hả? (Dạ.) Sắp hết rồi hả? À, OK. Hồi nãy có nhận được quà không? (Dạ có.) (Dạ chưa.) Chưa hả? (Dạ chưa. Chúng con chưa kịp nhận.) À, chưa kịp. Sắp đến rồi, sắp đến rồi. (…) có xuống không? (Dạ có một số người đi trước thì được quà.) Ờ, đi trước thì lãnh trước, chứ tại không đủ. Tôi phải bứt. Bứt không kịp. Không sao đâu, còn nữa. Một lát đem xuống. Nhưng mà người nào hôm trước có rồi thôi. Hiểu không? (Dạ.)

Trong đó cái gì không biết hết hả? (Dạ biết.) Ờ, biết. Người nào có rồi thì thôi ha. (Dạ vâng.) Tại vì học trò đông mà ha. (Dạ.) Tại quý vị kỳ này qua đặc biệt Tết Sư Phụ cho thôi. (Dạ.) Ngoài ra không có công đức gì cả. Không phải tại mình xứng đáng gì mà được. (Dạ.) Nói rồi, người ta đi 17 năm lãnh một cuốn kinh không không đem về thôi. Còn đi này 17 tiếng mà ăn nhằm gì! Mấy trăm bạc. Nếu mà mình đặt cái vé máy bay trước thì rẻ mà ha. Có gì đâu.

OK. Xong rồi hả? (Con xin…) Mà tại sao hai người này muốn đi về? Mai về hả? (Dạ ở lại mấy hôm nữa, Sư Phụ.) Không. Muốn về thì về, còn muốn đi [thì] đi. Không sao hết đó. (Dạ, chưa về.) Tại sao? Máy bay sao? (Có con về thôi.) Sao nói ở mai mới về mà. Mai về hay sao? (Dạ không, anh […] ảnh lo hết rồi.) Lo hết rồi là ở lại được hả? (Dạ.) Tự mình muốn ở? (Thưa Thầy, dạ thưa là...) Mà gia đình có chuyện gì không? (Dạ không.) Muốn ở lại làm chi? Muốn thì ở lại, không muốn thì thôi ha. (Dạ vâng.) Thật ra thì Sư Phụ hôm qua ngâm hết trơn rồi.

(…) cũng ở lại luôn hả? (Dạ nếu mà Sư Phụ không cần thì con đi về.) Về làm gì vậy? Về có chuyện gấp hả? (Dạ không gấp.) Không có gấp. Ờ, OK. Ai muốn ở thì ở, muốn về [thì] về. (Xin lỗi Sư Phụ đi.) Không, không, không, thôi, bỏ đi. Nói qua rồi thôi. (Dạ.) Mai về hả? (Dạ.) Về hết hả? Không sao. Người nào muốn về thì về muốn ở thì ở ha. Không có gì. Chỉ trừ mấy người nào mà gồ ghề quá thì thôi đi chỗ khác đặng thi triển công lực của mình. Còn mấy người nào mà nhẹ nhàng ở đây chơi không sao, ngồi thiền ha. Bao nhiêu người ở lại đâu? Giơ tay coi coi. Mười mấy, hai chục người gì đó mà ha. Có bao nhiêu hả? À, OK, OK. OK. OK. Không vấn đề gì. OK. Không sao. Tôi biết rồi. Được rồi. Tốt.

À, cũng chắc… Không sao đâu, chắc tại hiểu lầm. (Dạ.) Tại (…) nó hiểu lầm. Nó lúc nào cũng hiểu lầm Sư Phụ. (…) lúc nào cũng hiểu lầm Sư Phụ. Nó nhiệt tâm quá hiểu lầm, chứ không có gì hết. (Dạ.) Sư Phụ nói nếu mà rảnh, có thể Sư Phụ có cái bài nào hư [thì] ngâm tiếp. (Dạ.) Mà nói vậy thôi, chứ không có nói là đặc biệt phải làm mấy giờ, lúc nào. (Dạ.) Cái lúc người ta ngồi thiền, mình làm hoài vậy nó ồn thôi. (Dạ. Dạ vâng.) Chứ còn không phải Sư Phụ nói làm vậy không hay. (Dạ.) Thí dụ muốn sửa lại mấy bài đó, mình lên nhà kia mình sửa cũng được. (Dạ.) Tại vì những cái bài đó đọc qua rồi. Sư Phụ nếu mà muốn sửa thì tức là mình đọc lại một, hai bài đó thôi. Đọc tới đọc lui trước công chúng, đọc hoài coi kỳ. (Dạ.)

Tại muốn sửa thì âm thầm sửa ở trên nhà Sư Phụ hay là chỗ nào vậy thôi. (Dạ.) Ý Sư Phụ nói vậy. (Dạ.) Nó hiểu lầm. Nó kêu ngồi đây cả đám làm cái gì đây? Mà Sư Phụ nói sửa [là] sửa mấy bài thơ, Sư Phụ đâu có nói sửa mấy bài hát đâu. Hắn nghe cái gì, nghe đầu mất đuôi hết à. Mệt lắm! Cái đầu óc con người mệt lắm. Quý vị học đại học có biết mà. Nói một chữ thôi mà từ người thứ nhất cho tới người thứ 50 là biến thành chữ khác rồi. Nói nhẹ nhẹ trong tai. Đại học có cái trắc nghiệm đó mà, quý vị nhớ không? (Dạ có.) Thí dụ ông giáo sư ổng nói trong lỗ tai mình một cái chữ thôi. Rồi cái chữ đó mình truyền tới người thứ hai. Người thứ hai truyền tới người thứ ba. Người thứ ba truyền, truyền, truyền tới người thứ 50 là trật lất hết. Thành chữ khác rồi. Con trống biến thành con mái. Khổ vậy đó!

Cái đầu óc mình sao nó khó dùng quá đi. Xuống đây rồi không có chuyên tâm nữa. Nhiều khi mình muốn dùng nó mà rất là khó ha. (Dạ.) Chứ không phải mình cố ý muốn làm sai. (Dạ.) Ai mà cố ý muốn làm sai chi cho nó khổ? Tại vì đầu óc mình nó quen nghĩ cái gì thành ra mình nghe nó thành cái đó. Mình muốn cái gì tự nhiên mình nghe nó thành cái đó. Mặc dầu là người ta nói trái ngược, mình cũng vẫn nghe như cái đó như thường. Y như vậy đó. Sư Phụ mười mấy năm nay có kinh nghiệm đầy mình. Người nào mà buồn ngủ, mình biểu nó mở mắt ra, cái nó nghe là “ngủ”. Ờ. Người nào mà đói, mình biểu nó đi ra ngoài chơi cái nó nghe là “đi ăn” đi. Vậy đó. (Dạ.) Cái đầu óc gạt gẫm mình như vậy đó. OK. Tốt hả? Được rồi. Hẹn gặp lại.

Có bánh kẹo thuần chay không? Ồ, có hả? Có bánh kẹo thuần chay không? (Dạ có.) Ở đằng kia phải không? (Dạ phải.) Vậy thì tôi sẽ qua đó. Tôi còn bánh kẹo thuần chay nữa, nếu quý vị muốn mang về cho người thân và bạn bè. Mỗi lần quý vị đến mười người thôi, đừng xô đẩy nhau. Lộn xộn quá thì không lấy được đâu. Sẽ có đủ cho tất cả mọi người. Chỉ lấy vừa đủ dùng thôi. Loại kem này… họ bán ở quầy. Trời rất lạnh. Quý vị phải dùng… son dưỡng môi, kem dưỡng môi. Họ bán ở quầy đằng đó. Mấy người nào ngày mai về, chúc quý vị thượng lộ bình an nhe. Và mong chúng ta sẽ gặp lại nhau vào một dịp khác. Ngoài ra, nhớ dẫn tôi theo cùng. Tôi không chiếm nhiều chỗ đâu.

(Thưa Sư Phụ, con xin cảm ơn Ngài đã truyền Tâm Ấn vào ngày 18.) Không sao. Không có chi. Không có câu hỏi hả? (Thực ra, con có một thông điệp từ người bản địa New Zealand. Họ nhờ con gửi cho Ngài một thông điệp, và một món quà.) Tôi không nhận quà. Quý vị biết rồi. Thông điệp thì tôi nhận, nhưng quà thì không. Phiền phức lắm. Nếu quý vị tặng quà cho tôi, thì tôi phải nhớ quý vị, và phải tặng lại quà cho quý vị. Tôi không có thời gian cho những chuyện vô nghĩa như vậy. Quý vị biết quy định ở đây rồi: không ai được phép tặng tôi quà gì cả, vậy thôi nhe! (Con xin chào Sư Phụ, mai tối con về.) Chào bác. Hôm qua bác nấu bánh chưng (thuần chay) hả? (Dạ vâng.) À, ngon lắm! Tôi thậm chí không có chỗ để quà. Tôi đã phải mang quá nhiều rác thế gian trên người rồi. Tôi không có chỗ cho quà. Tôi còn đang lo chỗ cho quý vị nữa. Nếu tôi nhận quà của hàng ngàn người, thì để ở đâu? Tôi không cần gì cả. Quý vị biết mà. Tất cả tình thương của quý vị tôi biết. Không cần dùng vật chất để thể hiện. Dù sao thì vật chất cũng không thể diễn tả đủ tình thương. Hơn nữa, quý vị cũng không thể tặng tôi gì cả. Tôi có mọi thứ rồi.

Mấy ngày nay quý vị thấy chúng ta không có đủ chỗ. Quý vị phải ngồi sát vào nhau. Ngay cả dựng lều cũng đã là vấn đề. Chúng ta không có đủ phòng. Phòng nào quý vị xây cũng là để chứa đồ đạc: sách, băng đĩa, kho để đồ bếp núc, kẹo bánh. Ai cũng đến với rất nhiều… Ai cũng mong mang cái gì đó về nhà. Không phải tôi không thể cho quý vị, nhưng cho dù như vậy, đó cũng là vấn đề rồi. Vì chúng ta sống xa thành phố, không thể mỗi ngày đi mua; phải mua nhiều và để sẵn ở đây. Và dù có đi mỗi ngày, cũng không thể mua đủ cho hàng ngàn người. Quý vị biết điều đó mà. Vì vậy, đừng làm tôi thêm rắc rối.

Và đừng nghĩ rằng nếu quý vị tặng mà tôi không nhận thì tôi không tốt. Chính quý vị mới không tốt; quý vị không suy nghĩ thấu đáo. Tôi không có chỗ cho đồ đạc. Dù có chỗ nào thì cũng dành cho quý vị, nó rất quý báu. Tôi không thể chứa hết tất cả rác mà quý vị muốn bỏ lại. Có khi người ta cho quý vị, quý vị không dùng, rồi đem cho tôi. Xin lỗi. Dẹp đi. Hơn nữa, tôi không cần gì cả, quý vị đều biết mà. (Dạ.) Rồi ha. Thôi chào.

Mấy người da trắng không có câu hỏi sao? Thật không? Hỏi về quần áo à? Hỏi về tu hành đi, đừng hỏi quần áo. Có câu hỏi không? (Con biết rằng chúng con phải tịnh hóa bản thân, phải có nhiều tình thương cho mọi người.) Cho ai? (Cho mọi người. Và giữ Năm Giới. Nhưng còn điều gì khác không ạ?) Như vậy là đủ, là tốt rồi. (Còn điều gì khác không ạ? Và trong tất cả những điều này, điều nào nâng chúng con lên cao nhất, giúp ích cho chúng con nhiều nhất?) Quý vị có trí tuệ không? Tự quyết định đi. (Dạ.) Điều nào? Đúng không? (Dạ. Cảm ơn Sư Phụ.) Tình thương dành cho mọi người không có nghĩa là quý vị phải làm mọi điều họ muốn. Quý vị phải xem ai thực sự cần mình, thì giúp họ khi họ cần. Không phải là mình nghe tất cả mọi người rồi làm theo mỗi một điều họ muốn mới là thương yêu. Không đúng. Tình thương tốt nhất là trao cho họ kiến thức tâm linh. Hãy lan truyền tin này. Hiểu không? (Dạ.)

Chúc ngủ ngon. Ngày mai nơi đây sẽ trống, gần như không có người nữa. Tôi cũng cảm thấy hơi buồn khi quý vị về. Nhưng lúc nào mà không như vậy. Vẫn luôn như vậy. Quý vị đến rồi lại đi, dường như có điều gì đó thiếu vắng trong chốc lát. Như thể một phần của tôi đã đi theo quý vị. Nhưng không sao. Đại dương luôn đầy. Một ít nước mất đi, thấm vào cát, cũng không khác biệt nhiều. Quý vị cũng vậy. Vậy nên, hãy mang tôi về nhà cùng quý vị.

Photo Caption: “Dù Được Đặt Ở Đâu, Hãy Cứ Lớn Lên!”

Tải ảnh xuống   

Xem thêm
Tất cả các phần (8/8)
1
Giữa Thầy và Trò
2026-02-18
3149 Lượt Xem
2
Giữa Thầy và Trò
2026-02-19
2626 Lượt Xem
3
Giữa Thầy và Trò
2026-02-20
2462 Lượt Xem
4
Giữa Thầy và Trò
2026-02-21
2471 Lượt Xem
5
Giữa Thầy và Trò
2026-02-22
2128 Lượt Xem
6
Giữa Thầy và Trò
2026-02-23
2071 Lượt Xem
7
Giữa Thầy và Trò
2026-02-24
1994 Lượt Xem
8
Giữa Thầy và Trò
2026-02-25
2068 Lượt Xem
Xem thêm
Video Mới Nhất
Giữa Thầy và Trò
2026-03-02
1928 Lượt Xem
36:09

Tin Đáng Chú Ý

486 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-03-01
486 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-03-01
856 Lượt Xem
Tiết Mục Nhiều Tập Với Các Tiên Đoán Cổ Xưa Về Địa Cầu
2026-03-01
2018 Lượt Xem
Thuần Chay: Lối Sống Cao Thượng
2026-03-01
519 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-03-01
1737 Lượt Xem
35:47

Tin Đáng Chú Ý

677 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-02-28
677 Lượt Xem
Chia sẻ
Chia sẻ với
Nhúng
Bắt đầu tại
Tải Về
Điện Thoại
Điện Thoại
iPhone
Android
Xem trên trình duyệt di động
GO
GO
Ứng Dụng
Quét mã QR,
hoặc chọn hệ điều hành phù hợp để tải về
iPhone
Android
Prompt
OK
Tải Về